View Full Version: Kết thúc một t́nh yêu

*¤°(¯`·.º-:¦:-UocMoXanh-:¦:-º.·´¯) *¤° > Tâm Sự T́nh Bạn Và T́nh Yêu > Kết thúc một t́nh yêu


Title: Kết thúc một t́nh yêu


MaiPhuong - September 5, 2006 12:11 PM (GMT)
Bỗng nhiên có một buổi chiều rảnh rỗi và trống vắng đến vô lư theo kiểu ta đă lên lịch cho đủ 30 ngày trong tháng th́ bỗng nhiên không hiểu sao lại nhẩy đâu thêm một ngày 31. Tan học tôi lơ ngơ xách cặp ra khỏi lớp, vô t́nh gặp Phong trước cổng trường đang huyên thuyên ǵ đấy với An – con bé có mái tóc dài và má lúm đồng tiền duyên chết người. Phong hét to “Phong bận, Vân cứ về trước nhé. Tôi tức đến ngạt thở. Bận đi chơi th́ có. Nhưng chợt nhớ ra ḿnh có quyền ǵ mà đ̣i ghen tuông cơ chứ, hơn nữa một người thông minh và kiêu hănh ai lại làm tṛ ấy bao giờ! Tôi đành phải nở một nụ cười trưng diện, lạch xạch dắt xe ngang qua chỗ Phong “Ờ, Vân về. Bao giận dữ trút sạch xuống chiếc pédan. Tôi lầm lũi phóng qua các dăy phố, ḷng chùng xuống. Trong gió, từng chiếc lá vàng khô xoay tṛn theo một vũ điệu không tên.

Tôi đọc trong cuốn sách “Tâm lư về t́nh yêu thấy người ta viết: “Hạnh phúc không tự nhiên đến mà con người phải đấu tranh để tự giành lấy. Kiểm điểm lại bản thân chợt nhận ra ḿnh chưa bao giờ phải đấu tranh, đánh nhau cũng không. Gia đ́nh chỉ có 3 người bố, mẹ và tôi. Hồi nhỏ tôi không phải giành đồ chơi với ai, cũng chẳng có ai để xích mích. Mọi thứ đều là của tôi. Đơn giản vậy thôi và Phong cũng thế. Tôi và nó chơi với nhau từ nhỏ. Bố mẹ Phong làm cùng cơ quan với bố tôi. Vậy mà bây giờ… Chỉ tại An. An phải biết nó là người đến sau. An phải hiểu Phong là của tôi chứ! Tôi bật dậy, loay hoay quay phải, quay trái trước gương rồi thở phào nhẹ nhơm. Xinh đẹp này, học giỏi này. Suy cho cùng thi An có điểm nào hơn được tôi cơ chứ? Hơn nữa tôi lại là người hiểu Phong nhất. Chuyện ǵ của nó tôi cũng biết. Ví dụ nhé, Phong thích mạ vàng, Phong thích đọc truyện trinh thám này, Phong thích… Giữa lúc hoan hỉ v́ chiến thắng chợt nhớ h́nh ảnh buổi sáng trước cổng trường, tôi thắt người lại v́ lo âu. Băn khoăn tự hỏi “Hay Phong thích An v́ An có mái tóc dài?".

Ờ, mà trong sách cũng viết: “Bạn hăy dịu dàng, hăy quan tâm đến người ấy. Bạn hăy ở cạnh người ấy lúc người ấy cô đơn…. Bất giác tôi đưa tay vuốt mái tóc tém ngang tai, cụt lủn bực bội. “Lắm chuyện! Thích tóc dài sao bọn con trai không tự nuôi tóc đi?.

Mẹ se sẽ bước vào pḥng, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường:

- Sao hôm nay Phong không đưa con về?

- Nó bận!

- Hai đứa lại căi nhau à?

- …

- Vân này, cái thằng Phong ấy được cái hiền lành nhưng nó không hợp với con đâu, thôi con ạ.

Tôi thừ người, ḷng rối bời:

- Mẹ lo xa làm ǵ. Cứ kệ con.

Mẹ gắt:

- Ơ hay, con với cái. Nuôi cho lớn để mày nói chuyện với mẹ thế à?

Tôi xoay người vào tường, chụp chiếc gối lên mặt, giọng van vỉ:

- Mẹ để yên cho một lát.

Mà mẹ cũng lạ thật, sao mẹ nói tôi với Phong không hợp nhau. Mẹ không biết tôi đang đau khổ v́ t́nh yêu hay sao?

Chuông báo hết tiết. Tôi gấp sách vở lại, rón rén bước ra hành lang, thập tḥ ngó vào lớp toán. Phong chạy ra “Đi uống nước?. Tôi sung sướng đỏ mặt. Ḷng ngập tràn hạnh phúc. Bao giận hờn hôm qua bốc hơi hết sạch, định gật đầu như mọi lần may phanh lại kịp rồi nhỏ nhẹ “Thôi Vân không khát. Tôi nghiêng đầu, hất vài lọn tóc lũn cũn “Vân để tóc dài đấy. Phong tṛn xoe mắt. Tôi mỉm cười “Vân về lớp nhé! rồi quay lưng yểu điệu bước đi để lại Phong đằng sau với sự ngạc nhiên. Đắc thắng thầm nghĩ từ bây giờ Phong sẽ thấy bị cuốn hút bởi Vân dịu dàng và thùy mị. Sẽ không c̣n cái cảnh hai đứa đuổi nhau chạy quanh lớp hay gân cổ căi nhau chỉ v́ hôm nay đến lượt ai đóng vai quân địch trong tṛ chơi đánh trận giả như hồi mẫu giáo. Tất cả sẽ khác đi. Và tôi mơ màng nghĩ đến một cuộc chinh phục vĩ đại, thầm nhủ “Hạnh phúc là một cuộc đấu tranh kia mà!.

Tôi ngồi vào chỗ, chống tay lên cằm. ÿnh mắt hờ hững lướt qua trang sách được đặt ngay ngắn trên bàn. Bài thầy giảng chữ được chữ mất, đâu đâu cũng thấp thoáng bóng h́nh Phong. Ngồi học chỉ mong ngóng cho hết tiết để chạy ù ra hành lang, đứng chênh vênh làm ra vẻ rất vô t́nh, cẩn thận ngó ngược ngó xuôi chỉ để liếc vào lớp toán xem Phong đang làm ǵ trong cái góc giảng đường mờ mờ tối. Giá như mẹ sinh tôi ra là con trai có phải sung sướng hơn không. Là con trai tôi sẽ công khai theo đuổi người ḿnh yêu, tự do nói ra điều ḿnh nghĩ; chứ làm con gái cứ ngấm ngầm giấu diếm, chờ đợi như thế này th́ kinh khủng quá. Mà sự chờ đợi luôn làm cho con người ta kiệt sức.

Tôi ngại ngần đứng lại phía sau cơn mưa. Mùa thu năm nay được bắt đầu từ bầu trời xám xịt và những cơn mưa dai dẳng. Tôi so vai lại. Gió mang theo ẩm ướt thường tạo ra sự rét mướt. Từ trong lớp vang ra tiếng rũ áo mưa phành phạch, tiếng gọi nhau í ới, tiếng cười đùa trên đủ mọi cung độ. Dưới ḷng đường, trong màn mưa trắng xoá lao đi vùn vụt những chiếc áo mưa xanh, đỏ, tím, vàng.

- Vân chưa về?

Phong đứng tựa lưng vào tường. Đôi mắt mơ màng sau cặp kính trắng. Người tôi bỗng run lên, không biết v́ lạnh hay v́ Phong? Đột nhiên tất cả chợt lùi xa, cả lớp học, cả mưa, cả tiếng cười đùa chỉ c̣n đọng lại sự hiện diện của Phong. Chưa bao giờ tôi có cảm giác lạ lùng này. Đầu óc tôi như mụ đi. Thoáng chốc, tôi thấy ḿnh cô độc và yếu đuối quá đỗi mà Phong chỉ cách tôi một tầm tay…

- Dạo này Vân cứ khang khác thế nào ấy. Đôi lúc Phong thấy Vân xa lạ lắm chứ không thân thiện như xưa…

- Vâng…

- Mà Vân để tóc dài làm ǵ, nó không hợp với Vân đâu. Phong thích Vân cắt tóc tém cơ. Vân có nhớ cái lần Phong chở Vân ra chợ bị bà hàng gà túm lại “Này hai anh ơi mua cho em con gà này đi không?

- Vâng…

- Hồi ấy vui nhỉ. Chúng ḿnh bá cổ, khoác vai nhau đi chơi như hai thằng bạn thân. Bây giờ mong như thế lắm mà chẳng được.

- Vâng…

- Tôi nghẹn giọng. Th́ ra Phong chỉ xem tôi như một thằng bạn thân. Sao Phong không nói sớm hơn? Tôi hét lên:

- Phong về đi. Phong đứng đây làm ǵ?

- Phong chờ An!

Tôi sững người. Đă thân thiện đến mức ấy rồi ư? Nước mắt chỉ chực vỡ oà. Đừng khóc! Đừng khóc ở đây! Phong cười, miệng mấp máy nói điều ǵ đó. Tai tôi ù đi. Trái tim đập gấp gáp trong lồng ngực - buốt nhói. Phong thản nhiên và vô t́nh vậy sao? Tôi quay người bỏ chạy. Dăy hành lang nối tiếp nay trống rỗng một cách lạ lùng. Văng vẳng có tiếng Phong gọi với theo “Vân! Vân ơi!. Mặc kệ. Nước mắt chảy tràn trên má.

Tôi đạp xe ḷng ṿng qua các dăy phố. Hai bên đường những tán lá xà cừ ngả nghiêng, xao xác. Thảm thương cho t́nh yêu của tôi những giờ nghỉ tiết lén lút, thậm thụt ngoài lớp toán. Nói năng th́ nhỏ nhẹ, th́ thào như người hết hơi. Ơng ẹo nện giầy cao gót trên hành lang… Tôi phanh xe, chống một chân lên vỉa hè. Băn khoăn không biết có nên khóc một chút hay không? Từ khi “yêu Phong tôi chưa có được một ngày thanh thản, toàn tự chuốc lấy những giận hờn đau khổ. Tranh đấu thế nào chứ cứ thế này th́ mệt mỏi quá. Chuông đồng hồ trên nóc nhà bưu điện thong thả gơ 7 tiếng. Tôi giật ḿnh, giờ này ở nhà chắc bố mẹ lo lắng cho tôi lắm. Phải về nhà thôi. Tôi sẽ lại cắt tóc tém, mặc quần ḅ áo phông, đi giầy khủng bố. Khi vui tôi sẽ nhét chú chó bông vào balô cho nó đến lớp học, khi buồn tôi sẽ khóc thật to… Chỉ tiếc Phong không thuộc về nơi ấy, chỉ tiếc Phong sẽ không c̣n đưa đón tôi mỗi ngày.

Mẹ bảo “Nếu không có Phong không biết đến bao giờ con mới chịu trở thành người lớn. Con phải hiểu rằng t́nh yêu không phải là sự chiếm hữu, là sự thay đổi bản thân. T́nh yêu là sự cảm thông, chia sẻ và chấp nhận con người của nhau…. Tôi nằm cuộn tṛn trong chăn, bùng nhùng nghe mớ lư thuyết dài ḍng về t́nh yêu của mẹ. Ngẫm nghĩ có lẽ ḿnh sẽ xếp cuốn sách “Tâm lư t́nh yêu vào ngăn tủ, lo học thôi, năm nay phải thi chuyển giai đoạn rồi.

Người ta không thể mất cái mà người ta không có. Vậy là kết thúc một t́nh yêu.





* Hosted for free by InvisionFree