View Full Version: Những bài thơ hay về MẸ

EMVATHO HOME > Thơ Sưu Tầm > Những bài thơ hay về MẸ


Title: Những bài thơ hay về MẸ


TheBlackSun - April 1, 2008 04:56 AM (GMT)
C̉N HOÀI MỘT DẤU HỎI

Tuổi thơ con có một thời hạnh phúc
Gọi “Mẹ ơi!” khi đói khát, chán chường
Ḷng vui lên thấy mẹ cười trước mặt
Được vỗ về, được âu yếm yêu thương

Nhà ḿnh nghèo, mẹ sợ thân con lạnh
Nên thức hoài, canh giấc ngủ thâu đêm
Con trở giấc, mẹ vội vàng lính quưnh
Ấp ủ con mặc gió bấc ngoài hiên

Lớn lên rồi lại rời xa tay mẹ
Mẹ vẫn cười nghiêng theo bóng đời con
Khi vấp ngă, gọi “Mẹ ơi!” rất khẽ
Đỡ con lên, Mẹ hỏi “Có đau không” ?

Từ ngàn xưa nước mắt luôn rơi xuống
Hạt mưa sa đâu chảy ngược lên nguồn?
Trên đường đời mẹ bao lần vấp ngă
Có bao giờ con hỏi “Mẹ đau không?”
**********************
Bài học đầu cho con

Lời me

Quê hương là ǵ hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là ǵ hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đ̣ nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là ṿng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ...

******************************
Hát ru cho mẹ

Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho ngon
Để con ru mẹ say tṛn giấc say
Đếm tay hơn bốn ngàn ngày
Mẹ ra đồng vắng nằm ngoài sương đêm

Mẹ ơi ! Mẹ ngủ cho yên
Có con bên cạnh ḷng thêm ấm ḷng
Mẹ ngao du cơi khôn cùng
Nhớ con xin mẹ thong dong trở về

Lá vàng mẹ đă rụng đi
Gió bay lá vẫn ôm gh́ lá xanh
Ngày xưa được mẹ dỗ dành
Lá xanh giữ được màu xanh hôm nào

Lá vàng mẹ vội đi đâu
Lá xanh con khóc bạc đầu lá xanh
Đêm chừng như đă qua nhanh
Mẹ ơi say ngủ cho lành vết thương

Mẹ ru con suốt đêm trường
Giờ con ru mẹ qua hương khói mờ
Ngủ đi, mẹ ngủ... ầu ơ!
**************************

Mỗi năm mẹ một yếu
Mỗi năm mẹ một già
Nhưng mẹ không thể thiếu
Giữa cuộc đời phong ba.

Mẹ là cây cổ thụ
Xoè tán lá xum xuê
Cho chúng con đoàn tụ
Cho chúng con đi về.

Mẹ là ḷng nhân ái
Là cội nguồn không phai
Có mẹ là có măi
Niềm hạnh phúc lâu dài.

Thương mẹ tính từng tuổi
Mà ơn trời ban cho.
Thời gian trôi rất vội
Thương mẹ không bến bờ.

Chúng con c̣n sức sống
Nhờ t́nh mẹ bao la
Mẹ là niềm hy vọng
Của cuộc đời chúng con.

*************************

Mẹ
Sáng tác: Đỗ Trung Quân

Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật ḿnh khóc lóc
Những ḍng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua

Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian? Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành tŕnh thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra ḿnh mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao ḷng hoảng sợ?

Ta ra đi mười năm xa ṿng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?

Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ - chia ĺa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đă giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi

Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dơi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua, mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đă giục giă đi t́m
Ta vẫn vô t́nh, ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
Anh đă bao lần dừng lại trên phố quen
Ngă nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao ḷng anh hoảng sợ
Tiếng khóc kia bao lâu nữa của ḿnh?
Bài thơ này xin thắp một b́nh minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới !

***********************

TheBlackSun - April 1, 2008 04:57 AM (GMT)
Lời ru bên bồi

Người đem theo lá diêu bông
Về nơi xa để nát ḷng mẹ tôi
Góc nhà xiêu lệch b́nh vôi
Nắng mưa sấp ngửa trầu rơi sau vườn
Tháng ba rét ngọt cánh chuồn
Bếp xâu từng sợi khói luồn ngơ sau...
Áo toan sứt chỉ bạc màu
Mẹ toan vá lại nỗi đau thuở nào
Tôi thành một khúc ca dao
Níu chân mẹ lại cầu ao bên này
Phong phanh áo mỏng vai gầy
Gió lùa buốt cả gót lầy cuối đông
Người mang theo lá diêu bông
Mẹ tôi khản giọng chiều suông gọi đ̣
Heo may lất phất sương chờ
Mẹ ngồi bên lở, lời ru bên bồi...

****************

Mẹ và mùa thu

Ngày xưa mẹ đặt tên Thu
Giờ con cũng giống mùa thu mất rồi
Đời con với những nổi trôi
Như mùa thu đó đơn côi lá vàng
Lá vàng lá úa lá tàn
Đời con biết sẽ muôn vàn đắng cay
Nhưng con hứa chẳng đổi thay
Bởi con luôn có ṿng tay mẹ hiền
Với con mẹ tựa nàng tiên
Mang mùa thu đến với niềm yêu thương
Dù con đi khắp nẻo đường
Sẽ luôn nhớ đến sắc hương thu vàng
Như nhớ sắc mẹ dịu dàng
Đầy vơi là cả ngàn hàng t́nh thương
T́nh mẹ trải khắp bốn phương
Mang mùa thu đến muôn đường con đi

************************



Bố có hai con mắt.
Lệ ngấn chảy đôi đường.
Ḍng cho con v́ nhớ.
Ḍng cho mẹ v́ thương.
Bố có hai cánh tay.
Năm xưa cùng tay vẫy
Tiển Mẹ-Con lên đường rồi
áp vào cầu nguyện.
Bố có hai cái tai.
Để dành nghe điện thoại.
cái này nghe mẹ nói.
Cái con gọi "Ba ơi!"
Bố có hai bàn chân.
Đi và về ṃn mỏi.
Nếu thiếu mẹ, thiếu con.
Bố làm sao đứng nổi.
Bố có một trái tim.
Trắng từng chiều mong đợi.

************************

Nay lạc bước Thu về bên gối mẹ
Nhẹ lưng tṛng đôi ḍng lệ khóc thương
T́nh con một kiếp tơ vương
Duyên se lộn mối khóc thương một đời

Về vơí mẹ con t́m lời êm dịu
Bước phiêu du con đâu hiểu thế nhân
Mơí hay muôn sự t́nh trần
Chỉ ṿng tay mẹ ân cần đón con!!!

Con Thương Mẹ!


**********************

NỔI L̉NG CON

Con Nhớ như in trước ngày con đi
Con ôm Mẹ dường như không thốt nên lời
Mi mắt cay cay con nói lời tạm biệt
Bím chặt môi ngăn ḍng lệ thương yêu
Nỗi ḷng con muốn nói bao điều
Nhưng Mẹ ơi nghẹn ngào con không thể
Con chỉ biết nói Ba Mẹ ơi con đi nhé
Con không sao Mẹ ơi đừng lo con nhiều
..............
Nhớ hồi đó mắt con c̣n ngây thơ lắm
Mười bảy tuổi rời Ba Mẹ ra đi
ánh mắt buồn với khoé hoen cay
Mưa phi trường đang tiễn bước chân ai
C̣n riêng con mưa trút nước trong ḷng
Mẹ dặn con rằng không được khóc nhé con
mặt nhoè đi nh́n Mẹ bước khuất xa dần
Con hứa rồi nhưng Mẹ ơi con không thể
Xa Mẹ rồi c̣n ǵ buồn hơn thế
...................
Cách phương trời nỗi nhớ hoài ngóng trông
Lạc lơng với con giữa chốn người xa lạ
Đôi chân con như muốn chùn nơi này
Ánh Mắt con t́m bóng Mẹ xa xăm
Đâu rồi Mẹ ơi bao điều ḷng con hỏi
Ai là người sẽ vui bên con khi con hạnh phúc
ai là người an ủi con khi ḍng lệ con rơi
Khi dông về ai người nhắc nhở con mặc ấm ???
Mẹ yêu ơi bao lần con như thế
Nhớ Ngày đầu con thức dậy nơi đây
cứ ngỡ rằng có phải nhà ḿnh không
Dũi dũi mắt chợt giật ḿnh không phải
Một căn pḥng vắng chỉ mỗi ḿnh con
Mẹ yêu ơi con gọi hoài không thấy .

TheBlackSun - April 1, 2008 04:58 AM (GMT)
*************************

chốn b́nh yên

em xin đựoc trở lại chốn b́nh yên
gục đầu khóc trong ṿng tay của mẹ
khoảnh khắc đầu tiên cuộc đời c̣n trẻ
em chỉ thuộc về riêng mẹ mà thôi

em trở về nơi t́nh mẹ bị đánh rơi
nơi không có anh, không có buồn vui sướng khổ
không khát khao , không chia ly đổ vỡ
chỉ không gian trong suốt một màu..

mẹ sẽ đặt bàn tay xoa nhè nhẹ nỗi đau
đôi môi hôn,thấm hết bao chu chát
vuốt mái tóc bấy lâu phiêu bạt
trả lại h́nh hài thánh thiện của em xưa

em trở về nguồn nước tuổi thơ
gột sạch những tháng ngày ngụp lặn
mẹ chẳng giận em đâu
mẹ thương em nhiều lắm
mẹ đón em về giữa ḷng mẹ bao dung

************************
lời hỏi mẹ

từ thủa mẹ c̣n con gái
mẹ có đẹp bằng con không
những buổi chiều thu êm ái
trời xanh mây có lại gần

môi mẹ nguyên màu trái tim
ai hôn mẹ đóa đầu tiên
tháng mấy mùa yêu xanh mộng
hạnh phúc có màu ǵ không?

mẹ có bao giờ khổ đau
có làm mắt ai vương sầu
có thầm thương trong giấc ngủ
ai về nhịp bước đêm thâu

mẹ có cười trong nước mắt
có khóc tràn đầy yêu thương
có lo từng ngày qua mất
lạnh lùng gió chướng muôn phương?

khi mẹ mang con trong ḷng
có nghĩ con là con gái
neo thuyền đợi măi bến sông
ngất hương mùa xuân thơ dại?

nói đi mẹ thời con gái
mẹ có như con giờ không?
thời gian đi không trở lại
t́nh yên như nước xuôi ḍng?
***********************

Hương áo con
(Tặng mẹ - người mẹ Việt Nam anh hùng)

Từ dạo tin về con liệt sĩ
Mẹ thường thao thức những đêm thâu
Vào ra ngơ ngẩn tay sờ soạng
Đem áo con ra mẹ gối đầu

Đêm đêm tưởng nhớ tận góc trời
Thương t́nh con trẻ lại đầy vơi
Mẹ gối nhớ nhung trong áo cũ
Kê đầu - mẹ gối ,để t́m hơi

Mấy năm áo cũ phơi phong kỹ
Mẹ sợ phai dần hơi hướm con
Nước mắt từng khuya rơi lặng lẽ
Thấm trên nền vải ,đậm "hoa văn "

Áo con mẹ giữ c̣n nguyên vẹn
Ngấn lệ chan ḥa theo tháng năm
Nỗi nhớ - niềm thương ,c̣n măi đó
Con không về nữa - áo thay con ...
******************************

TheBlackSun - April 1, 2008 04:58 AM (GMT)
Bài thơ tặng mẹ

Mùa đông năm ấy

Như kiếp tằm nhả tơ
Lưng c̣ng gùi mưa nắng ..
Từng đêm
Mẹ chong đèn dệt sợi
những đường tơ lấp lánh tựa các v́ sao

Ngày tháng năm
Con lớn lên - chạm vào Đời
Đời tặng cho con giọt mồ hôi - Cơm áo
Con chợt nhận ra phận ḿnh nhoi nhỏ ..,
Mẹ ơi !
Mùa đông lại về
Mẹ hom hem lần ṃ từng miếng vá
Cho con giấc ngủ ấm nồng

Con biết
cả đời mẹ chịu thương chịu khó
mẹ dạy cho con đứng thẳng như cây rau trong vườn

cho dù băo táp - mưa sa
Hương thơm cũng được chạm vào đêm dân dă ..

Ngày tháng năm qua mau
Nẻo đường con đi
" Chạm vào miền xanh ngút ngát "
hạt lúa - hạt muối
Dạy cho con thơm thảo với đời
Bây giờ
mùa đông lại về nẻo nhỏ
Lưng mẹ lại c̣ng hơn
Chiếc chăn mẹ đắp bỗng dài trên đôi chiếu cói ngày xưa
**********************************
Lời tằm

Con tằm có nhớ lá dâu
Lá ơi ! Lá có biết đâu nỗi tằm

Nói ra thẹn với trăng rằm
Ngày ươm tổ kén đêm nằm nhả tơ
Đời tằm sao khéo ngẩn ngơ
E cơn gió lạ vu vơ thổi về
Ruột gan tằm lại bộn bề
Tiếng ru khung cửi vỗ về bên tai
Mưa nay th́ nắng ngày mai
Trăm năm tằm vẫn một hai vẹn lời
Dâu xanh như bể dâu hời
Cho tằm giắng đến cùng trời ruột tơ !

TheBlackSun - April 1, 2008 05:00 AM (GMT)
Lỡ bước sang ngang

I

"Em ơi em ở lại nhà
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
Mẹ già một nắng hai sương
Chị đi một bước trăm đường xót xa.
Cậy em, em ở lại nhà
Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương
Hôm nay xác pháo đầy đường
Ngày mai khói pháo c̣n vương khắp làng
Chuyến này chị bước sang ngang
Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay .
Rượu hồng em uống cho say,
Vui cùng chị một vài giây cuối cùng.
(Rồi đây sóng gió ngang sông,
Đầy thuyền hận, chị lo không tới bờ)
Miếu thiêng vụng kén người thờ,
Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em.
Đêm nay là trắng ba đêm,
Chị thương chị, kiếp con chim ĺa đàn.
Một vai gánh vác giang san...
Một vai nữa gánh muôn vàng nhớ thương.
Mắt quầng, tóc rối tơ vương
Em c̣n cho chị lược gương làm ǵ!
Một lần này bước ra đi
Là không hẹn một lần về nữa đâu,
Cách mấy mươi con sông sâu,
Và trăm ngh́n vạn nhịp cầu chênh vênh
Cũng là thôi... cũng là đành...
Sang ngang lỡ buớc riêng ḿnh chị sao?
Tuổi son nhạt thắm phai đào,
Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người!
Em đừng khóc nữa, em ơi!
Dẫu sao th́ sự đă rồi nghe em!
Một đi bảy nổi ba ch́m,
Trăm cay ngh́n đắng, con tim héo dần
Dù em thương chị mười phần,
Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi."

Chị tôi nước mắt đầm đ́a,
Chào hai họ để đi về nhà ai...
Mẹ trông theo, mẹ thở dài,
Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran.
Tôi ra đứng ở đầu làng
Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa.

II

Giời mưa ướt áo làm ǵ?
Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy chồng.
Người ta: pháo đỏ rượu hồng
Mà trên hồn chị: một ṿng hoa tang.
Lần đầu chị bước sang ngang,
Tuổi son sông nước đ̣ giang chưa tường.
Ở nhà em nhớ mẹ thương
Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ.
Mẹ ngồi bên cửi se tơ
Thời thường nhắc: "Chị mày giờ ra sao?"
"…Chị bây giờ"... nói thế nào?
Bướm tiên khi đă lạc vào vườn hoang.
Chị từ lỡ bước sang ngang
Trời dông băo, giữa tràng giang, lật thuyền.
Xuôi ḍng nước chảy liên miên,
Đưa thân thế chị tới miền đau thương,
Mười năm gối hận bên giường,
Mười năm nước mắt bữa thường thay canh.
Mười năm đưa đám một ḿnh,
Đào sâu chôn chặt mối t́nh đầu tiên .
Mười năm ḷng lạnh như tiền,
Tim đi hết máu, cái duyên không về.
"Nhưng em ơi một đêm hè,
Hoa soan nở, xác con ve hoàn hồn.
Dừng chân bên bến sông buồn,
Nhà nghệ sĩ tưởng đ̣ c̣n chuyến sang.
Đoái thương, duyên chị lỡ làng.
Đoái thương phận chị dở dang những ngàỵ
Rồi... rồi... chị nói sao đây!
Em ơi, nói nhỏ câu này với em...
...Thế rồi máu trở về tim
Duyên làm lành chị duyên t́m về môi.
Chị nay ḷng ấm lại rồi,
Mối t́nh chết, đă có người hồi sinh.
Chị từ dan díu với t́nh,
Đời tươi như buổi b́nh minh nạm vàng."

Tim ai khắc một chữ "nàng"
Mà tim chị một chữ "chàng" khắc theo.
Nhưng yêu chỉ để mà yêu,
Chị c̣n dám ước một điều ǵ hơn.
Một lần hai lỡ keo sơn,
Mong ǵ gắn lại phím đàn ngang cung.

Rồi đêm kia, lệ ṛng ṛng
Tiễn đưa người ấy sang sông chị về.

Tháng ngày qua cửa buồn the,
Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.

III

Úp mặt vào hai bàn tay,
Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm.

"Đă đành máu trở về tim,
Nhưng không ngăn nỗi cánh chim giang hồ.
Người đi xây dựng cơ đồ...
Chị về trồng cỏ nấm mồ thanh xuân.
Người đi khoác áo phong trần,
Chị về may áo liệm dần nhớ thương.
Hồn trinh ôm chặt chân giường,
Đă cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây.
Năm xưa đêm ấy giường này,
Nghiến răng... nhắm mắt... chau mày... cực chưa!
Thế là tàn một giấc mơ,
Thế là cả một bài thơ năo nùng!
Tuổi son má đỏ môi hồng,
Bước chân về đến nhà chồng là thôi!
Đêm qua mưa gió đầy giời,
Trong hồn chị, có một người đi qua...

Em về thương lấy mẹ già,
Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công.
Chị giờ sống cũng như không
Coi như chị đă sang sông đắm đ̣."

(Nguyễn Bính)




* Hosted for free by zIFBoards